BÀI NỔI BẬT

ĐỪNG SO VIỆT NAM VỚI THỤY SỸ!

"...Ban đầu, một gia đình Việt Nam sản xuất bánh kẹo. Nhà bên cạnh nhìn sang, thấy người hàng xóm của mình đang làm ăn tốt, họ cũng bắt đầu sản xuất bánh kẹo. Các gia đình khác thấy vậy cũng tiếp tục sản xuất bánh kẹo. Kết quả là, từ một gia đình, chúng ta có cả một làng, một xã sản xuất bánh kẹo. Quy mô của họ nhỏ lẻ như nhau, các sản phẩm giống nhau, giá bán bằng nhau... Câu chuyện đó cũng giống như nhiều mặt hàng khác, tạo nên rất nhiều làng nghề sản xuất thủ công nghiệp trên khắp Việt Nam.

 

Còn ở Thụy Sĩ, ban đầu cũng có một gia đình làm bánh kẹo. Nhà bên cạnh nhìn sang, thấy vậy bèn nghĩ mình có thể sản xuất nguyên liệu làm bánh. Các gia đình khác nhìn vào hai gia đình kia, lại tiếp tục nghĩ đến việc cung cấp máy móc làm bánh kẹo, sản xuất vỏ hộp bánh kẹo, dịch vụ vận chuyển bánh kẹo... Kết quả là, từ một gia đình, họ có một tổ hợp khép kín hỗ trợ cho nhau, tận dụng lợi thế của nhau. Nhờ tính chuyên môn hóa cao, người Thụy Sĩ đã đưa nền kinh tế quốc gia phát triển, thoát khỏi sự lệ thuộc vào các quốc gia láng giềng và tạo ra những sản phẩm công nghiệp có chất lượng hàng đầu trên thế giới.

 

Câu chuyện trên đã khiến tôi suy ngẫm rất nhiều về một phong cách kinh doanh kiểu Việt Nam. Đó là các quán ăn với cách bài trí và món ăn tương tự, những bộ trang phục không nhãn mác trên sạp hàng, các khách sạn cùng một tiêu chuẩn làng nhàng, những bãi biển không để lại ấn tượng, các trường đại học, cao đẳng mọi người không thể nhớ tên, những website thương mại điện tử na ná nhau... và còn biết bao nhiêu mô hình khác nữa, tất cả đều giống nhau một cách đáng kinh ngạc. Thậm chí cả những gói mỳ tôm, giờ cũng đang trở nên giống nhau, theo một cách không hiểu vô tình hay cố ý.

 

Khi bắt chước lẫn nhau, chúng ta không chỉ làm thị trường hẹp đi, kìm hãm nền kinh tế mà còn khiến những người anh em trong một nhà, những người hàng xóm cùng một làng và những doanh nghiệp cùng một ngành trở nên xa cách, hay nói theo cách thông thường là “khó nhìn mặt nhau”. Thật vậy, khi các doanh nghiệp trở thành đối đầu trực tiếp thay vì bổ trợ cho nhau, họ chẳng có gì để nói với nhau cả.

 

Đây có lẽ chính là nguyên nhân các hiệp hội ngành nghề ở Việt Nam không phát huy được hết vai trò của mình. Chẳng hạn câu chuyện của các hiệp hội vận tải, các thành viên của hội cũng chính là các doanh nghiệp đối thủ của nhau, nên không có nhiều điều để thỏa hiệp. Một quyết định giảm giá là có lợi cho doanh nghiệp này nhưng sẽ không có lợi cho doanh nghiệp khác.

 

..."

 

Sau khi đọc bài viết của anh Cường, ban đầu tôi cũng khá đồng tính với anh trên quan điểm về cách người Việt Nam "Buôn có hội, bán có phường".

 

Tuy nhiên, tôi cũng cho rằng mô hình Thụy Sỹ như anh nói trong bài cũng là để tham khảo, không áp dụng máy móc vào Việt Nam được

 

Lí do:

1. Tại Việt Nam (nhất là tại các phố cổ của Hà Nội), chúng ta sẽ thấy sức mạnh của việc cả một phố kinh doanh chung một mặt hàng: khách hàng nhớ tên khu vực đó, tiết kiệm chi phí marketing, tiết kiệm chi phí vận chuyển khi nhiều người bán lẻ có thể chia sẻ chi phí nhập hàng. Và khách hàng thì cũng có nhiều sự lựa chọn về giá hơn. 

2. Cả một khu vực cùng bán một nhóm sản phẩm sẽ tăng tính cạnh tranh, chất lượng phải tốt hơn mới bán được hàng, giá cả và khuyến mãi phải tốt hơn và như vậy khách hàng sẽ được hưởng lợi.

 

Bản thân ở nhiều nước châu Âu cũng có nhiều khu vực tương tự như các nông trại hoa Tuylip ở Hà Lan, các cánh đồng Nho cho rượu vang tại Pháp và tôi tin họ rất thành công.

 

Vậy vấn đề ở đây không phải là có nên cả một khu vực cùng kinh doanh hay không mà là "hiệp hội" của khu vực đó có thống nhất được các thành viên để cùng tạo ra giá trị chung như thế nào.

 

 

Please reload

MÔ HÌNH KINH TẾ CHIA SẺ CỦA AIRbnb SẼ KHÔNG BỀN VỮNG?

January 26, 2019

1/7
Please reload

BÀI MỚI NHẤT
Please reload

Call

HP: (+84) 988 605 887

 

Follow me


©  2013 - 2020

by Nguyen Quoc Trung.